Sự trả thù ngọt ngào của Bắc Kỳ và tổ tiên của người Bắc Kỳ

Những lợi ích của việc gả con gái cho trai Bắc Kỳ
Người miền Nam có ‘nói ngọng’ không?
Chúng ta không nên kỳ thị vùng miền!

Chứng kiến sự đồng hoá khốc liệt của bake đối với người Nam Kỳ, tôi có liên tưởng đến hành động tương tự mà ông tổ của bake đang áp dụng với người Mãn Châu. Người Mãn hiện còn gần 11 triệu người và không ngừng phát triển nòi giống thế nhưng tiếng Mãn chỉ còn được khoảng 70 người nói như tiếng mẹ đẻ, gần như toàn bộ người Mãn sắp được người Bắc Kinh, Thiểm Tây, Cam Túc nhận làm con cháu…
Nhà Nguyễn và nhà Thanh là hai triều đại cuối cùng của Việt Nam và Trung Quốc, là đại diện cho người Đàng Trong ở Việt Nam và người Mãn Châu ở Trung Quốc.

Cả hai có các đặc điểm chung như sau:

  • Đều là thế lực mới phát triển sau này nổi lên sáp nhập vùng đất được cho là có văn hoá lâu đời hơn vào vương quốc của họ.
  • Đều bị người dân ở những vùng được cho là có văn hoá lâu đời hơn phản đối bằng nhiều cách khác nhau. Ở Trung Quốc có “phản Thanh phục Minh” thì ở Việt Nam người bake “phản Nguyễn phục Lê”.
  • Dưới những triều đại này, nhờ vào tiềm lực quân sự hùng mạnh mà nước sở tại có diện tích lớn nhứt mà sau này những phe chống “phong kiến” đều muốn tận hưởng thành quả do nhà Nguyễn và nhà Thanh để lại.
  • Đều bị sách vở đổ tội là “phong kiến thối nát” bất chấp các triều đại bị sụp đổ trước đó “tốt” cỡ nào.
  • Đều bị phương Tây xâm chiếm dẫn đến mất độc lập.
  • Xứng đáng có được vùng đất riêng để tự trị nhưng bị thế lực “chống phong kiến” phản đối. Số phận hẩm hiu của Mãn Châu Quốc, Cộng Hoà Tự Trị Nam Kỳ và Quốc Gia Việt Nam.
  • Phe bảo hoàng thất thế ở cả hai nước, nội chiến Quốc – Cộng được chủ xướng bởi những người khác ý thức hệ nhưng đều không thích vua (Tưởng – Mao, Hồ – Diệm).
  • Phe cộng sản đều chiến thắng và đều đàn áp tôn giáo, sắc tộc.
  • Cả hai nước đều có “thuyền nhân”, tuy nhiên thuyền nhân Trung Quốc xuất hiện khi Thanh thắng Minh (và họ đã đến Đàng Trong) còn thuyền nhân Việt Nam xuất hiện khi Bắc Kỳ xoá sổ thực thể kinh tế chính trị quân sự độc lập cuối cùng của Đàng Trong.

Những điểm khác biệt:

  • Nhà Thanh đồng hoá Trung Quốc về trang phục chứ không thể đồng hoá được  về văn hoá và ngôn ngữ, văn hoá Mãn Châu không đủ mạnh để lấn át văn hoá Truong Quốc, thậm chí bị đồng hoá ngược về tiếng nói. Thay đổi lớn nhứt là trang phục (đuôi sam, áo quần) cho nên thời nhà Thanh khi chúa Nguyễn hay Hàn Quốc sang Trung Quốc đi sứ thì dân chúng thấy trang phục bèn luyến tiếc nhà Minh.
  • Nhà Nguyễn không đồng hoá Đại Việt về văn hoá cũng như ngôn ngữ, vua Minh Mạng ra chiếu bắt đàn bà mặc quần thay cho váy đụp bị phản đối kịch liệt. Dân chúng Bắc Kỳ đứng lên phản đối nhà Nguyễn kịch liệt điển hình là Nông Văn Vân, Phan Bá Vành, Cao Bá Quát, Tạ Văn Phụng.
  • Thời gian Bắc Kỳ phản Nguyễn dài hơn, kéo dài từ 1798 tới 1954, còn người Hán chỉ phản Thanh tới đời Gia Khánh sau đó chấm dứt và chỉ bùng phát trở lại bắt đầu từ Thái Bình Thiên Quốc cho tới cách mạng Tân Hợi thành công.
  • Mãn Châu thuần chủng đơn độc đối chọi với các sắc tộc khác cùng chia sẻ văn hoá Trung Hoa.
    Nhà Nguyễn đa sắc tộc đối chọi với Bắc Kỳ thuần chủng.
Người Bắc sẵn sàng ví người Nam như người da đen để phục vụ cho mục đích tuyên truyền của mình.

Người Bắc sẵn sàng ví người Nam như người da đen để phục vụ cho mục đích tuyên truyền của mình.

Sự đoàn kết của Bắc Kỳ và Bắc Kinh cùng màn nhúng tay vụng về vào bán đảo Đông Dương của Mỹ đã mang đến thành quả ngọt ngào khi Hà Nội có được miền Nam màu mỡ để giải quyết vấn đề đụ đẻ cố hữu của chủng tộc mình. Trong khi Trung Quốc dễ dàng đưa tiếng Mãn Châu đi vào quên lãng sau hơn nửa thế kỷ thống nhứt giang san, từ 1949 tới nay đã 79 năm. Tự hỏi rằng sau 36 năm nữa, với sự xâm lăng của Bắc Kỳ, tiếng Nam sẽ còn được bao nhiêu người nói?
Tất cả những gì bake làm từ 1954 tới nay đều do ông tổ bên quê của Thần Nông, Đế Lai, Đế Nghi gì đó “tư vấn”, ông tổ của tụi nó đã và đang thành công, tương lai của miền Nam ngày sau sẽ ra sau nếu người Nam còn thờ ơ?

COMMENTS

WORDPRESS: 7
  • comment-avatar
    Phong Phuong Hoai 4 months ago

    Tương lai của miền Nam là mất hết vùng châu thổ Cửu Long, do Tàu cộng xây thủy điện trên dòng Mekong. Chánh phủ Việt Nam gần đây tính mua điện TQ nữa. Tương lai MN đen tối không có đường ra.

  • comment-avatar
    Thuanlamchi 3 months ago

    Miền Nam cũng không cần phải phản kháng sự đồng hóa làm gì, bởi lịch sử 300 năm của MN là lịch sử tự nguyện để đồng hóa với nước Việt mà có rất ít hoặc hầu như không có sự tác động của Bắc kỳ, ít nhất là cho đến năm 1954. Và sự đồng hóa này đã giúp hình thành nên bản sắc miền Nam bây giờ. Dân số Nam kỳ hiện chiếm khoảng 40% dân số cả nước, nếu cộng thêm phần Trung phần phía Nam vĩ tuyến 17 thì phải trên 60% dân số cả nước. Phải chăng đây là sự thất bại của Bắc kỳ? Thay vì đối địch với cư dân nguyên thủy của xứ Nam kỳ xưa, giờ phải đối địch với 60 triệu dân nam vĩ tuyến 17?

  • comment-avatar
    bac ky ngo 3 months ago

    Hợp thì ở chung, không hợp thì chia tay. Nam-Bắc cũng thế thôi, không quan trọng việc có chung tổ tiên hay không.

    Người miền Nam nên cân nhắc lợi hại của việc rút ra khỏi Viêt Nạm. Nếu đa số người miền Nam muốn vậy thì không ai cản được.

    Giả sử miền Nam độc lập thì điều gì sẽ xảy ra? Đầu tiên xét về kinh tế. Chưa chắc người Nam kỳ qua mặt người Hoa Chợ lớn, có hỗ trợ lớn của 200 triệu người Hoa hải ngoại và 1,3 tỷ dân Trung Quốc. Mà ai nắm kinh tế thì sẽ nắm chính trị, giống như Thái Lan, nơi mà giới tinh hoa chính trị đều gốc Hoa 100%.

    Sau nữa là về quân sự. Thực tế là người miền Nam không thích binh nghiệp. Nếu hải quân, không quân cần người để giữ biển, đảo thì khó tìm ra người. Nếu biên giới Tây Nam có biến thì chưa chắc lục quân đã đủ lính.

    Thứ 3 nữa là nguy cơ mất vùng châu thổ Mekong do biến đổi khí hậu.

    Thứ 4 nữa là mất thị trường tiêu thụ nông sản miền Bắc. Ai cũng biết, nếu cạnh tranh quốc tế, hàng nông sản VN không có cửa.

    Đó là hại, còn lợi ích thì miền Nam sẽ có miền Bắc ngăn cách với Trung Quốc. Xe tăng Trung Quốc phải qua Hà Nội mới vào được SG. MN sẽ có vị thế mới là thành viên LHQ, được bang giao với các nước phát triển. MN sẽ đuổi hết cán bộ cộng sản về Bắc, thu giữ nhà, đất…

    • comment-avatar

      bây giờ bán gạo cho Bắc Kỳ được bao nhiêu tiền đâu mà ngon?

      • comment-avatar
        bac ky ngo 3 months ago

        Giá gạo bán trong nước luôn cao hơn XK. Mà dân Bắc dễ tính. Gạo kém chất lượng, gạo nhiễm hóa chất vẫn bán được.

  • comment-avatar
    bac ky ngo 3 months ago

    Tui đéo phải Nam kỳ Miên mọi, cũng đéo phải Bắc kỳ Giao Chỉ. Vì vậy mà tui luôn khách quan, không binh miền nào. Nghe má tui kể, nhà ông bà ngoại tui vốn ở miền Trung, kế bên nhà một bà người Bắc 54. Bà này có em trai là trưởng ty cảnh sát nên bà ỷ thế và rất hống hách. Khi mới dọn về xóm, bà bắt hàng xóm phải chặt hàng rào, để xe zeep của em trai bà có lối đi mỗi khi ghé thăm chị. Ai làm bà phật ý là bà chửi rủa hoặc ném cứt vào nhà mà không ai dám làm gì bà. Giải phóng vô, bà bỏ nhà chạy vô Sài Gòn vì sợ cộng sản. Nhà bà bị chính quyền mới lấy, cấp cho dân nghèo. Khoảng 2 năm sau, thấy tình hình êm, bà trở về nhà cũ thì đã có người khác ở rồi. Chính quyền có hứa trả nhà cho bà khi nào sắp xếp được chỗ ở mới cho gia đình đang ở, nhưng lời hứa này không bao giờ thành hiện thực. Suốt 5,6 năm trời, cứ khi nào rảnh là bà từ Sài Gòn ra đòi nhà, hàng xóm được rửa tai vài tuần lễ bởi những câu chửi rủa có vần, có điệu. Rồi bà lại về Sài Gòn. Rồi không thấy bà nữa. Chắc do tuổi già sức yếu? Nghĩ mà cũng tội. Bà cũng là Bắc kỳ mà cộng sản đéo tha.

  • comment-avatar

    Theo dự báo thì 30 năm nữa, phần lớn miền Nam bị ngập nước, khoảng 20 triệu người sẽ mất chỗ ở. Nếu di cư ra Bắc hoặc Trung thì cũng chỉ làm thuê, cuốc mướn chứ lấy đâu ra đất vô chủ mà cấp cho dân Nam kỳ? Dân Nam nên tìm đường xuất ngoại thôi. Nhà giàu thì qua Úc, Canada. Nhà nghèo thì gả con gái cho Bắc kỳ, Hàn Quốc, Trung Quốc. Trai tráng thì qua châu Phi. Nhà đất lo bán đi, để lâu mất giá. Tiền mà chính phủ chuẩn bị để làm đường cao tốc, cầu, khu công nghiệp, sân bay, cảng biển cho miền Nam thì phải đòi ngưng xây dựng mà chia số tiền cho đầu người dân Nam kỳ. Thà ăn trước để sau chết cũng thỏa!