HomeLịch sử

Có thật sự là miền Nam cần người Bắc di cư để chống cộng?

Cẩm nang dành cho người miền Nam để đáp trả những luận điểm quen thuộc của người miền Bắc
Kết quả của những trường hợp đoàn kết Nam – Bắc trong lịch sử (cập nhật 2018)
Nhạc bolero có phải là tất cả tinh túy của âm nhạc miền Nam?

Cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc từ lâu nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong ký ức của những người Mỹ tham chiến cũng như nhân dân Việt Nam, những cuộc tranh cãi không hồi kết vẫn đã và đang tiếp diễn, mâu thuẫn Nam – Bắc vẫn còn đó và hiện nay đã xuất hiện một luận điểm của người gốc Bắc di cư 54 cho rằng trong nội bộ quân lực VNCH thì tướng lĩnh miền Bắc chiếm áp đảo đồng thời họ cũng chiến đấu anh dũng hơn còn sĩ quan và lính miền Nam rất hèn nhát, không có tinh thần chiến đấu. Liệu đó có phải là sự thật? Chúng ta hãy cùng tìm hiểu qua những con số thống kê.

Comment ngông cuồng của một người Bắc 54 để dìm hàng người miền Nam

Comment ngông cuồng của một người gốc Bắc 54 để dìm hàng người miền Nam

Và đây là con số thực tế:

Con số thống kê này tính luôn thời Quốc Gia Việt Nam (lúc người Bắc chưa di cư vào Nam). Về quê quán của các tướng lãnh thì chia theo 3 miền Bắc Trung Nam Kỳ, từ Thanh Hóa tới Bình Thuận là Trung Kỳ, Nam Kỳ bao gồm miền Đông, miền tây và Đà Lạt, Bắc Kỳ là từ Ninh Bình trở ra. Chúng ta có thể thấy rõ trong cuộc chiến này thì xương máu của người miền Nam bỏ ra nhiều hơn ở tất cả các phe. Trong đó có tới 14 tướng lãnh người miền Nam bị hi sinh trước năm 75, số tướng lãnh miền Nam buộc phải đi tị nạn, bị giải ngũ do tuổi tác hoặc bị ép cũng chiếm rất đông. Trong khi đó dù là dân di cư nhưng người Bắc Kỳ được tới 47 tướng trong quân đội nhờ vào sức ảnh hưởng của họ trong chính trường miền Nam đặc biệt là dưới thời ông Ngô Đình Diệm. Trong tháng 04/1975, tỉ lệ bỏ chạy của tướng lãnh gốc miền bắc là cao nhất, lên tới 78.95%, dĩ nhiên là tướng lãnh miền Nam cũng bỏ chạy rất nhiều tuy nhiên ta có thể thấy có những tướng lãnh miền Nam có thừa điều kiện để đi di tản thế nhưng họ vẫn chọn ở lại và chịu cải tạo, tù đày hết sức gian khổ, đơn cử như trường hợp tướng Lê Minh Đảo đã phải ở tù tới 17 năm. Những tướng lãnh gốc Bắc di cư sau khi sang Mỹ lại rất siêng năng trong việc làm những trò lố chẳng hạn như cái mặt trận của Hoàng Cơ Minh (tiền thân của Việt Tân sau này) trong khi tướng lãnh miền Nam sống rất kín tiếng vì họ đã nhận ra được bản chất của cuộc chiến. Nguyễn Cao Kỳ thì lộ rõ bản chất của một tên cơ hội, hoạt đầu chánh trị khi quay về VN và lên truyền hình VTV để ca ngợi tài năng cai trị miền Nam của những người anh em Bắc Kỳ bên kia chiến tuyến.

Quay trở lại với comment xuyên tạc trắng trợn của thanh niên gốc Bắc 54 về vai trò của họ trong việc chống cộng, cần nhắc lại là cho tới trước khi ông Ngô Đình Diệm trở thành thủ tướng của chánh thể Quốc Gia Việt Nam (mà chính ông ta đã xóa bỏ sau đó) thì cộng sản đã rất yếu ớt ở Nam Kỳ do sự lớn mạnh của các lực lượng như Bình Xuyên, giáo phái Cao Đài, Hòa Hảo. Họ là những lực lượng địa phương, am hiểu văn hóa, con người, có khả năng chiến đấu phản du kích rất hiệu quả trước các lực lượng cộng sản đệ tam do Trần Văn Giàu và Nguyễn Bình lãnh đạo. Mọi thứ được diễn ra trong giai đoạn chuyển tiếp và Quốc Gia Việt Nam đang giành lấy sự độc lập từng bước một từ Pháp. Sự xuất hiện của ông Ngô Đình Diệm trên vai trò tổng thống và khối dân Bắc di cư đã làm xáo trộn tất cả, chưa kể rất nhiều gián điệp đã được miền Bắc cài vào Nam trong giai đoạn di cư này. Họ mới chính là tác nhân gây nên sự thất bại của miền Nam khi nội bộ VNCH đã không thể có được sự đoàn kết khi mà dân cư là tập hợp của những người đến từ hai vùng miền cách xa nhau về mặt địa lý, mới gặp gỡ nhau lần đầu chưa hiểu được tâm tư của nhau thì người chủ nhà đã phải san sẻ quyền lợi cho người di cư đồng thời các lực lượng quân sự cố cựu cũng bị đàn áp. Trên mặt trận chánh quyền thì những người di cư như Trịnh Xuân Ngạn chân ướt chân ráo vào Nam đã được làm chánh án tối cao để có quyền xét xử các lực lượng bản địa mà ông coi là nguy hiểm cho khối dân di cư đồng bào. Một chính thể với sự khởi đầu lộn xộn như vậy làm sao có thể chiếm được cảm tình có đại đa số dân chúng, ngõ hầu đoàn kết để giữ nước? 

Khu định cư Cái Sắn dành cho dân Bắc di cư ở miền Tây Nam Phần. Mỗi gia đình được ông Diệm chia từ 1-3 hecta đất, rất nhiều người Nam Kỳ thời đó và ngay cả thời hiện tại cũng không có được ưu đãi như vậy ngay trên mảnh đất cha ông mình.

Khu định cư Cái Sắn dành cho dân Bắc di cư ở miền Tây Nam phần. Mỗi gia đình được ông Diệm chia từ 1-3 hecta đất, rất nhiều người Nam Kỳ thời đó và ngay cả thời hiện tại cũng không có được ưu đãi như vậy ngay trên mảnh đất cha ông mình.

Nếu như những người tự xưng là người Bắc Kỳ quốc gia muốn thực tâm chống cộng sản, tại sao họ không ở lại quê hương của họ để thực hiện điều đó? Đó cũng là một hành động cho thấy bản lĩnh thật sự của họ thông qua hành động, chứ không phải là bỏ chạy vào Nam (khi quân cộng sản còn chưa tiếp quản Hà Nội) rồi mượn xương máu của dân Nam chống cộng, mà quanh đi quẩn lại chỉ thấy tạo thêm người theo cộng sản ở miền Nam và rồi dân Nam bị giết, còn các ông đến 30-04-1975 thì bỏ chạy sang Mỹ. Quê của các ông mà các ông còn không giữ được thì đừng dạy dỗ người miền Nam cách chống cộng!

Cuộc chiến vô nghĩa do Mỹ và dân Bắc di cư mang đến đã khiến người miền Nam ngán ngẩm và làm kiệt quệ sinh lực của vùng đất này. Trí thức bỏ đi vì không được chánh quyền mới trọng dụng đồng thời đời sống kinh tế vô cùng khó khăn trong những năm ngăn sông cấm chợ, gần 1 triệu quân du kích miền Nam ngã xuống trong trận Mậu Thân để quân Bắc Việt sau này trám chỗ. Người miền Nam cả hai phe đều thua trắng nhưng lại bị dân Bắc 54 đổ thừa là “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” dù cho viện trợ Mỹ chỉ bơm vào những đô thị lớn như Sài Gòn, Biên Hòa, những nơi có đông dân Bắc di cư và các giáo xứ của họ nhất trong khi dân miền Nam vẫn phải tự tìm cách kiếm ăn trên ruộng lúa, không khá khẩm mấy so với thời Pháp thuộc.

Tóm lại, việc Mỹ can thiệp vào miền Nam là chuyện mà họ muốn là họ làm được, dân Nam để cho dân Bắc di cư vào làm ăn sinh sống là chuyện chẳng đặng đừng, chứ công bằng mà nói về tất cả những gì đã xảy ra, đó là một sự phiền phức hơn là cứu cánh. Cho nên cá nhân người viết mong rằng người gốc Bắc di cư nên khiêm tốn nhìn nhận sự thật lịch sử và bớt hống hách về vai trò của mình tại miền Nam Việt Nam trong chiến tranh.

Lê Trọng Tường

COMMENTS

WORDPRESS: 19
  • comment-avatar
    Alibaba 7 months ago

    Nam Kỳ đâu cần Bắc di cư để chống cộng! Chỉ có Mỹ cần. Nếu không có Bắc di cư thì lấy ai ủng hộ Diệm tuyệt đối. Dân Nam Kỳ có xem thằng Trung Kỳ Diệm là cái quái gì đâu!

    • comment-avatar
      địt mẹ bắc kỳ chó 4 months ago

      súc vật bắc kỳ chó này xạo lồn dữ bây.

      • comment-avatar

        Con người với con vật nó khác nhau ở điều là biết suy nghĩ đấy ạ .có tuổi rồi nói gì thì nói tử tế cho con cháu nó nhìn vào nó còn tôn trọng.nói ra lại tự ái.hay là bọn phản động bán nc thời mỹ pháp đấy😎

  • comment-avatar
    Nguoi mien Trung 7 months ago

    Tướng người miền Bắc đầu tiên là Phạm Xuân Chiểu do Diệm phong vào năm 1957. Trước đó thì người Nam và Trung có rất nhiều tướng. Diệm ban đầu phong tướng cho nhiều người Nam vì Diệm là người Trung nên sợ điều tiếng. Diệm còn thừa hưởng những tướng thân Pháp do Bảo Đại để lại, mà người Nam thì đi lính cho Pháp rất nhiều, trong khi người Bắc thì đa số kháng Pháp ( njoaij trừ Công giáo). Lẽ tất nhiên là tướng người Nam đông hơn, nhưng đông hơn không có nghĩa là giỏi hơn. Vì Diệm vẫn nói: “người Nam chỉ là tướng võ biền”.

  • comment-avatar
    Nguoi mien Trung 6 months ago

    Dân Bắc 54 khi đã rời miền Bắc thì chẳng còn đường lùi, chỉ còn cách ủng hộ chính quyền thôi. Mà chính quyền thì xem chống cộng là quốc sách. Người Nam đi lính là vì quân dịch. Người Bắc đi lính là để lãnh lương. Vì thế mà quân nhân chuyên nghiệp, lính già trên 40 tuổi thì tỷ trọng cao là người Bắc. Xương sống của quân lực VNCH không phải là các tướng, mà chính là lớp lính nhiều kinh nghiệm này.
    Ở các tỉnh Đông Nam bộ đến giờ vẫn còn những khu phố lớn, vốn dĩ là những khu gia binh ngày trước, hầu hết là dân Bắc. Có những khu toàn người Nùng. Đặc điểm chung của dân cư các khu này là nghèo so với mặt bằng chung( đi lính lấy lương thì lấy đâu nhiều tiền).

    • comment-avatar

      đi lính là nghĩa vụ của công dân, chứ đừng có tỏ ra đi lính là cao cả, là yêu nước, Bắc Kỳ 54 vào Nam có đất thì đi lính là chuyện hiển nhiên, cớ sao lại vỗ ngực ta đây chống cộng giỏi hơn?

      • comment-avatar

        Ngậm mồm vào cho đất nước đỡ nặng mùi,mở mồm ra là thấy thối.đúnglà bọn bán nước vẫn còn tồn tại ,chắc quân ngụy vẫn còn sót lại đây mà.có tuổi rồi nói gì cho con cháu tôn trọng đừng để chúng nó khinh.chửi súc vật thì tội mấy con vật quá k biết phải gọi bác là gì cho đúng😏.cầu mong bác ra đường không bị xe tông ,còn mưa thì nhớ chạy vào nhà nhé.không sống đc lâu nữa đâu ,không bằng con vật

    • comment-avatar

      con người con vật khác nhau ở cái có não và bt suy nghĩ còn riêng cái loại mày á súc vật vẫn còn hơn cái lại mày.cứ sủa tiếp đi mày sống không
      Được lâu nữa đâu.bố mày khinh cái lại sức sinh

  • comment-avatar
    Nguoi mien Trung 6 months ago

    Nếu không có Bắc di cư thì Mẽo không thể nào có chân đứng ở Nam VN, vì không có lực lượng để hất cẳng Pháp. Mà Pháp thì mới thua Việt Minh. Pháp cũng chẳng thể giữ miền Nam mãi được. Dù cho Pháp giữ được MN thì người miền Nam vẫn không phải là chủ nhân của xứ mình.

    • comment-avatar
      Súc vật BẮC KỲ CHÓ ăn cướp Miền Nam 4 months ago

      BẮC KỲ CHÓ súc vật, ăn bám ăn cướp Miền Nam của bọn tao. Tổ tiên của súc vật BẮC KỲ CHÓ chúng mày là thằng Tàu Triệu Đà, lủ chó BẮC KỲ CHÓ chúng mày vì tự ti mà bịa ra truyền thuyết Hùng Vương XẠO LỒN.
      BẮC KỲ CHÓ chúng mày là loài chó đẻ bất hiếu vì phủ nhận Tàu là bố

  • comment-avatar
    Nguoi mien Trung 5 months ago

    Thằng goole đang chơi xỏ bác Khá Bảnh. Bật máy lên là quảng cáo che gần hết trang.

  • comment-avatar
    Nguoi mien Trung 4 months ago

    Ông Diệm rất ghét người Bắc. Tuy nhiên để xây dựng một quốc gia dân tộc, ông không còn cách nào khác là phải sử dụng trí thức người Bắc. Công chức các cấp của Diệm đa số là người Bắc, nhưng người đứng đầu các cơ quan luôn là người Nam. Người Bắc chỉ được đứng đầu khi không tìm ra được người Nam có thể làm được. Ông Diệm ưu ái người Nam thế, nhưng ông xem thường và không tin họ.
    Người Bắc 54, để có thể nổi bật trong xã hội miền Nam, họ đã nỗ lực thế nào. Họ không được chọn làm sếp, nhưng bộ máy hành chính vẫn cần các chuyên viên, quân đội vẫn cần những người lính, và họ có mặt.
    Ông Diệm cần người Bắc, vì tuy đáng ghét, nhưng họ lại có tinh thần dân tộc, điều không thể có ở người Nam.

  • comment-avatar
    Nguoi mien Trung 3 months ago

    Trước năm 1954, người Bắc ở MN đa số là dân cao su. Dân buôn bán ở Sài Gòn cũng nhiều. Cửa hàng của họ lớn chỉ sau người Hoa và vượt xa người Nam. Địa phương mà tỷ trọng người Bắc cao nhất là Vũng Tàu, hơn 1/2 dân số ( đến nay vẫn vậy). Sau đợt đại di cư 1954 thì có thêm trên 1 triệu người Bắc trong tổng số 14 triệu người MN.
    Thế nhưng họ lại chiếm đa số trong công chức. Văn đàn, báo chí MN ngày đó, người Bắc nổi bật. Họ rất đông trong quân đội, nhưng chỉ là sỹ quan cấp thấp và hạ sỹ quan. Họ không nắm quyền, nhưng nếu không có họ thì không có bộ máy hành chính và quân đội.
    Ông Ngô Đình Diệm không ưa người Bắc. Nhưng với tham vọng muốn làm lãnh tụ Đông Nam Á, ông muốn xây dựng 1 VNCH mạnh. Mà như vậy thì phải lợi dụng sự hăng hái và tinh thần dân tộc của người Bắc. Ông là dân Công giáo, nên muốn hay không thì ông vẫn phải dùng người Bắc.
    Dân miền Nam hồi đó ý thức dân tộc kém lắm vì mới thoát ra khỏi 100 năm nô lệ Pháp, ngu dân, tự ty dân tộc. Ông Diệm muốn dùng vào việc gì cũng khó. Dân miền Bắc xa xứ, cần kiếm miếng ăn. Chính quyền bảo chống cộng thì phải chống cộng. Kêu đi lính thì đi lính.

    • comment-avatar
      Súc vật BẮC KỲ CHÓ là kẻ thù của Miền Nam 3 months ago

      Súc vật bắc kỳ chó chịu khó sủa hả.

  • comment-avatar
    Súc vật BẮC KỲ CHÓ là kẻ thù của Miền Nam 3 months ago

    SÚC VẬT BẮC KỲ CHÓ LÀ KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP CỦA MIỀN NAM

  • comment-avatar
    Nguoi mien Trung 2 months ago

    Nếu không có người Bắc 54, sẽ không có VNCH, chính thể miền Nam vẫn là Quốc gia VN do Quốc trưởng bù nhìn Bảo Đại đứng đầu trên danh nghĩa và ông chủ thực sự là Pháp. Ngô Đình Diệm may lắm thì giữ được chức vụ thủ tướng vài năm rồi tướng cướp Bảy Viễn lên thay thế.
    Miền Nam lúc đó sẽ là 1 sòng bạc và ổ mại dâm khổng lồ . Kinh tế vẫn nằm trong tay người Hoa.