HomeLịch sử

Ai là những người ‘phân biệt vùng miền’ nhất trong lịch sử Việt Nam?

Nam Kỳ – Một cuộc cách mạng thất bại?
Sự trả thù ngọt ngào của Bắc Kỳ và tổ tiên của người Bắc Kỳ
Quy tắc đặt tên đường mà người Bắc Kỳ áp dụng cho miền Nam sau 1975

Hiện nay phong trào chửi Bắc Kỳ trên mạng xã hội đang lan rộng đến mức báo động, hầu hết người Bắc Kỳ đều phản ứng lại trước làn sóng đó bằng việc chỉ trích phẩm chất cá nhân của những người chửi Bắc Kỳ. Họ cho rằng chỉ có những kẻ loser, thất bại, bất mãn xã hội, không thành công trong cuộc sống mới ‘phân biệt vùng miền’ thôi (!). Bản thân từ ‘phân biệt vùng miền’ này thật ra rất tối nghĩa tuy nhiên chúng tôi sẽ phân tích nó vào dịp khác. Trong phạm vi bài viết này chúng tôi xin được liệt kê một vài nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam từng có những phát ngôn mang tính ‘phân biệt vùng miền’, chứng minh rằng việc so sánh chủng tộc này với chủng tộc khác là điều bình thường trong chánh trị lẫn đời sống, văn hóa xã hội chứ không phải là hành động của những người có phẩm chất kém.

Chúa Nguyễn Phước Khoát

Khi xưng vương năm 1744, chúa Nguyễn Phúc Khoát tự hào tuyên bố, “Nhà nước ta, phát tích Ô Châu” (Ô Châu là vùng đất thuộc phía Nam tỉnh Quảng Trị ngày nay). Câu nói thể hiện sự tự chủ, độc lập và “phân biệt vùng miền” của chúa Nguyễn đối với các chúa Trịnh ngoài Bắc, mở ra một thời kỳ mà sách sử hiện đại hay gọi là “Trịnh – Nguyễn phân tranh”. Đây là một thời kỳ mà hai bên đều cố gắng làm giàu mạnh phần lãnh thổ của mình để khắc chế đối phương, nếu nói đó là một giai đoạn đau thương do “đất nước bị chia cắt” thì cũng chưa đúng vì thực tế chủ quyền của chúa Trịnh đối với phần đất phía Nam rất lỏng lẻo, nếu không muốn nói là mờ nhạt vì họ cảm thấy không nhiều lợi ích. Đó chính là lý do vì sao khi Nguyễn Hoàng xin vào trấn thủ Quảng Nam thì họ chấp nhận ngay tuy nhiên khi thấy chúa Nguyễn đã xây dựng được một thế lực ở phương Nam và có nhiều của cải rồi thì họ lại dấy binh đánh vào 7 lần để đòi thuế (!). Sự chia cắt Đàng Trong Đàng Ngoài ở thế kỷ 17 là một xu thế tất yếu của lịch sử, không thể so sánh với sự chia cắt bởi hiệp định Geneva vốn đượ chủ trương bởi các cường quốc quốc tế.

Ngô Đình Diệm

Vị thủ tướng cuối cùng của Quốc Gia Việt Nam và tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng Hòa được cho là đã phát biểu rằng: “Chỉ có người Trung mới có khả năng lãnh đạo quốc gia, người Bắc hợp buôn bán, người Nam chỉ làm tướng võ biền”. Tuy phát biểu như vậy nhưng ông đã không hề trân trọng các lực lượng quân sự tự phát của người miền Nam vốn đã anh dũng chiến đấu chống cộng sản trong giai đoạn 1947-1954, đó là những năm mà ông Diệm bôn ba tỵ nạn ở nước ngoài hòng tìm kiếm sự ủng hộ của Mỹ và Giáo hội Công Giáo. Không thể chối cãi rằng Việt Nam Cộng Hòa được tạo nên bởi sự hậu thuẫn của người Bắc và miền Trung di cư dành cho ông Diệm, gián tiếp đẩy người miền Nam về phía cộng sản. Người miền Nam cảm thấy lạc lõng với chế độ mới gồm toàn những tỉnh trưởng, tướng tá từ ngoài Bắc, ngoài Trung vô, trong khi đó phe đối lập chống chế độ lại là những người miền Nam vốn gần gũi hơn về văn hóa, lý tưởng, muốn thật sự độc lập tự do chứ không cần sự xa hoa phù phiếm để ngụy trang cho chủ thuyết chống cộng mù quáng của Mỹ. Nhiều người Bắc hay viện dẫn câu nói mang tính phân biệt vùng miền của ông Diệm để chứng minh rằng người Nam thật sự không có khả năng quản lý, chỉ đánh đấm là giỏi. Ông Diệm đã phải trả giá cho sai lầm của mình bằng cái chết vào ngày 02/11/1963, và sau đó là công trình Việt Nam Cộng Hòa của ông cũng sụp đổ vào năm 1975 khi đã có quá nhiều lỗi hệ thống không thể sửa chữa. Người Pháp cũng biết rõ sự khác nhau giữa văn hóa ba miền do đó họ cũng đã đề nghị với Mỹ chỉ đem khoảng 20.000 người Bắc vào Nam tuy nhiên ông Diệm và Mỹ đã làm trái lời đề nghị trên, dẫn đến một kết cục bi thảm cho miền Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung.

Bảy Viễn

Ông là một tướng cướp hoạt động ở tỉnh Chợ Lớn, chỉ huy một nhánh của lực lượng Bình Xuyên từng tham gia chống Pháp và cả cộng sản. Ông có vai trò lớn trong việc giữ trật tự trị an khu vực Sài Gòn, chiếm lại những vùng đất từ tay của lực lượng Việt Minh do Trần Văn Giàu và Nguyễn Bình đứng đầu. Tuy nhiên dưới sự can thiệp của Mỹ vào miền Nam, lực lượng của ông đã bị đánh bại và sự nghiệp chánh trị của ông cũng kết thúc kể từ khi ông Ngô Đình Diệm trở thành thủ tướng. Lập trường chống Bắc Kỳ di cư của ông thể hiện rõ ràng qua lời ông nói với ông Diệm: “Trong những năm Ngài lưu vong ở hải ngoại, chúng tôi đã chiến đấu. Những vùng chúng tôi đang kiểm soát là thâu đoạt từ tay của Việt Minh. Và lúc đó không ai giành chết với chúng tôi để giành các vùng đất ấy. Bây giờ không còn nguy hiểm nào nữa, Ngài muốn đem bọn công chức Bắc Kỳ đến. Nếu vậy, không đời nào chúng tôi giao.”

Dương Văn Minh

Dù không có nhiều câu nói đáng chú ý tuy nhiên ông Minh được nhiều người nhận xét là có lập trường kỳ thị Nam – Bắc và muốn thoát khỏi sự can thiệp của Mỹ đối với miền Nam. Ông ủng hộ giải pháp Charles de Gaulle nhằm tạo vị thế trung lập cho miền Nam để không bị phụ thuộc vào viện trợ của Mỹ nữa. Tuy  nhiên vì sự thiếu quyết đoán và cái dũng của người làm tướng mà ông đã không thể đấu lại các phe quân phiệt để rồi bị thất sũng và hứng chịu nhiều chỉ trích của người đời.

Cộng Sản

Người cuối cùng trong danh sách này đó là ông “Cộng Sản”. Ông là người bị nhiều đối tượng chỉ trích và đổ thừa cho mọi vấn đề của đất nước Việt Nam. Đặc biệt, ông rất thiên vị người miền Bắc, bằng chứng là số lượng đảng viên cộng sản của miền Bắc nhiều hơn miền Nam. Ông cũng ưu ái cho miền Bắc xây được nhiều cao tốc hơn miền Nam. Theo quan điểm của ông Cộng Sản thì người cộng sản miền Nam thì tham nhũng còn cộng sản miền Bắc thì thanh liêm. Tuy ông “Cộng Sản” khá mạnh thế nhưng hiện người viết vẫn chưa biết rõ mặt mũi ông ta ra sao và ông có bị ai giật dây hay không.

Tỷ lệ đảng viên cộng sản ở miền Bắc nhiều hơn miền Nam. Nguồn: Bloomberg.

Tỷ lệ đảng viên cộng sản ở miền Bắc nhiều hơn miền Nam. Nguồn: Bloomberg.

COMMENTS

WORDPRESS: 19
  • comment-avatar
    bac ky ngo 11 months ago

    Ông Diệm nói cũng đúng. Lãnh đạo cộng sản Bắc Việt thời giải phóng miền Nam, các ông Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn đều là dân Trung kỳ. Còn lãnh đạo miền Nam thời VNCH là ông Ngô Đình Diệm và thằng Sáu Thiệu cũng là người miền Trung.

    • comment-avatar
      Nguyễn Văn Hiếu 10 months ago

      cuối cùng dân trung lại ngồi xem 2 bên chửi nhau, khá thú vị haha :))

      thực ra phần lớn là người nam cà khịa, người bắc vào chửi lại, éo thấy điều ngược lại :))
      Thời này là 1 số bộ phân người nam kỳ thị thì đúng hơn, mình ở phía trung lập nên đừng cố mà cãi :(()))

  • comment-avatar
    Thuanlamchi 11 months ago

    Cựu tổng thống Ngô Đình Diệm tuy xem thường người Nam, nhưng ông lại luôn chú ý cất nhắc người Nam. Bởi nếu cạnh tranh bình đẳng thì người Nam không có cửa. Ông Diệm rất ghét người Bắc ngoại trừ người công giáo. Ông cố vấn Ngô Đình Nhu thì thực tế hơn. Ông này dùng nhiều người Bắc, vì cứ ai phù hợp thì dùng. Vì thế mà thời Đệ nhất cộng hòa, người Bắc tuy nổi bật trên các mặt văn hóa, xã hội nhưng lại ít nắm các vị trí cao, mặc dù công chức đa số là người Bắc.

  • comment-avatar
    Thuanlamchi 11 months ago

    Ông Diệm có tham vọng làm lãnh tụ Đông Nam Á, ông đẻ ra thuyết Nhân Vị với hy vọng là nó trở thành chủ nghĩa mới, có tầm ảnh hưởng không chỉ Đông Nam Á mà xa hơn. Mà muốn làm lãnh tụ lớn thì tư tưởng phải lớn, nên khó nói ông là kẻ phân biệt vùng miền nhiều nhất. Có thể trong tâm ông có sự so sánh, nhận xét về con người vùng miền, nhưng cũng lf để ứng phó thời cuộc, dùng người, trị nước.

  • comment-avatar
    Phong Phuong Hoai 11 months ago

    Ông Bảy Viễn là Lê Văn Viễn. Ông này có cha là Ba Tàu, mẹ người Việt. Thằng cha này chỉ giỏi bảo kê cờ bạc, chơi gái, cả đời thay chủ như thay áo, trình độ đéo gì nó. Cụ Diệm diệt nó là phải.

  • comment-avatar
    Phong Phuong Hoai 11 months ago

    Ông Dương Văn Minh cũng giống như cụ Diệm, đều có tinh thần dân tộc Việt và cũng đều không ưa người Bắc chứ chưa đến mức độ thù ghét.

  • comment-avatar
    Phong Phuong Hoai 11 months ago

    Thời đệ nhất cộng hòa, công chức của chính quyền miền Nam đa số là người Bắc di cư, nhưng người đứng đầu luôn phải là người miền Nam. Ông Diệm hiểu rõ tính địa phương của người miền Nam nên ông rất thận trọng khi bổ nhiệm. Chỉ khi nào không tìm ra được người Nam nào thì ông mới miễn cưỡng bổ nhiệm người Bắc. Chính sách của ông giống chính sách của vua Minh Mạng thời xưa: người Miên nào chỉ cần biết chữ là phong cho làm trưởng làng, người Nam kỳ chỉ cần lọt qua kỳ thi Hương là chắc chắn làm tri huyện.

  • comment-avatar
    Phong Phuong Hoai 11 months ago

    … Nhưng nếu mà nói về tâm phúc để tin dùng thì ông Diệm tin người công giáo hơn, nhất là công giáo Phú Cam (Huế), sau là đến công giáo miền Bắc. Còn công giáo miền Nam thì ông nghi ngại.

  • comment-avatar

    Đảng ta trị vì đất nước rất tốt. =)))))). Còn DƯƠNG VĂN MINH là cái thằng gió chiều nào theo chiều ấy, ăn cháo đá bát, hèn hạ như cái giẻ rách.

  • comment-avatar
    Nguoi mien nam 8 months ago

    Ông Dương Văn Minh có cái đáng kính là không chịu giao Sài Gòn cho Trung Quốc vào những ngày hấp hối của chế độ VNCH.

    Nhưng cũng có thể đây là sai lầm của ông, vì Sài Gòn mất đi cơ hội trở thành Hong Kong thứ 2, hưởng quy chế: một nhà nước, hai chế độ.

    Cũng có thể là ông đã đúng, vì SG có thể là “cánh đồng chết” kiểu Campuchia nếu bị giao cho TQ.

  • comment-avatar
    Nguoi mien nam 8 months ago

    Nếu là dân Nam kỳ gốc, cơ hội thăng tiến trong bộ máy nhà nước CS rất cao. Vì chính sách của CS là ưu tiên cán bộ miền Nam mà. Bằng chứng là có anh y tá người Cà Mau đã đứng đầu chính phủ nhiều năm. Nhưng nếu là Bắc 54 thì thôi rồi, chẳng có cơ hội nào hết. CS hay xét lý lịch. Ít anh Bắc 54 nào mà không dính đến chế đọ cũ hoặc công giáo.

    • comment-avatar
      Hai Phòng 4 months ago

      Nói chung miền nào cũng có người tài. Tuy mấy ông Việt Nam hay chửi nhau suốt ngày, các kiểu nhưng khi có chung kẻ thù thì đoàn kết lắm. Người Việt Mình phải nói lạ nhất thế giới. Khó hiểu. Đến ông Mỹ là trùm mà cũng bó tay.

  • comment-avatar

    Hai Phòng nói trật rồi. Người VN đâu có đoàn kết. Bình thường thì chửi nhau. Khi có kẻ thù thì đánh nhau dữ hơn chứ đoàn kết gì. Nếu đoàn kết thì sao có VNCH, ngụy – cách mạng?

    • comment-avatar
      Nhật Minh 4 months ago

      Đó là do những người Cộng Sản thôi, người ta nói Cộng Sản nhồi sọ mà!

  • comment-avatar
    Người miền Trung 3 months ago

    Năm Eo là tên gọi mảnh đất ven biển từ Đà Nẵng đến Khánh Hoà. Do nó thuộc khu 5 cũ nên người Nam bộ có học gọi vùng này là xứ 5 eo, ý là keo kiệt. Xứ này hiểu theo nghĩa rộng là toàn bộ vùng Nam Trung bộ, kể cả Tây Nguyên và Bình Thuận, Ninh Thuận. Ai gọi dân vùng này là dân Trung kỳ thì họ không thích đâu. Họ muốn được gọi là người miền Nam. Nhưng thích là 1 chuyện, có được công nhận hay không là chuyện khác. Nếu công nhận dân Đà Nẵng là người miền Nam, xem như là sự xúc phạm với dân Nam bộ. Miền Nam gì mà toàn eng đé, eng sủa, chẳng hào sảng, phóng khoáng tý nào, lại to mồm hay cãi, y như du khách Trung Quốc.
    Chỉ có cái đuôi xứ là thành phố Phan Thiết mới gần đủ tiêu chuẩn là người miền Nam. Phan Thiết xứ kiết nhưng được cái bắt chước giỏi, nói tiếng Sài Gòn nghe sang trọng hơn cả người Sài Gòn. Hai Lúa miền Tây còn bị phát hiện chứ Phan Thiết thì hơi bị khó. Người Đà Lạt cũng thích mạo nhận là người miền Nam. Tiếng Đà Lạt nghe giống tiếng Quảng Nam nhưng chịu ảnh hưởng mạnh của giọng Bắc nên nó không còn cộc cằn, thô lỗ, nói chung là dễ nghe. Dân Nha Trang nói tiếng Nẫu rõ ràng nên đéo đủ tư cách tự nhận người miền Nam. Miền Trung nước ta thật là buồn cười. Buồn cười nhất là xứ 5 eo của tui.

  • comment-avatar
    Người miền Trung 3 months ago

    Miền Trung còn có thêm 1 vùng đất buồn cười không kém. Người miền Bắc gọi vùng này là Bắc Trung bộ, người miền Nam gọi vùng này là Bắc Kỳ Chó. Tiếp giáp với miền Bắc là Thanh Hoá, thường gọi là xứ Rau má. Xứ này có giọng nói gần giống với giọng Bắc bộ, chỉ cần sửa 1 tý là giống. Đó là lợi thế, vì khi họ làm việc xấu thì có người Bắc mang tiếng hộ. Từ Nghệ An đến Huế gọi là xứ Bọ. Họ nói thứ tiếng của loài chim, người thường khó mà hiểu, rất thích hợp cho hoạt động băng đảng. Ai chê tiếng Bọ, chứ thứ tiếng này là lợi thế đáng gờm. Người Bắc Trung bộ giỏi giang nhưng đi đâu cũng bị ghét.

    • comment-avatar
      Bò vàng Khmer Chăm Tàu 4 days ago

      Ghét cái con mẹ mày đồ chó sủa, người ta hiếp dâm bà ngoại hay mẹ mày hay sao mà mày làm chủ tịch tỉnh mà phán!Không có người vùng từ Thanh Hóa đến Huế thì bà nội động đực với mấy thằng Chế Bồng Nga hay Polpot, Mãn Thanh đẻ ra lũ quái thai mọi lai Tàu Chăm Miên

  • comment-avatar
    Alibaba 2 months ago

    Bắc Trung Nam gì cũng có thằng đen, cũng có thằng trắng. Thằng nào đen thì cho triệt sản. Thằng nào trắng, đẹo trai thì cho nhân giống. Có thế thì dân Việt ta mới sánh vai các cường quốc được.

  • comment-avatar
    Nguoi mien Trung 4 days ago

    Xứ Miên Mọi của chúng ta, lịch sử gọi vùng đất này là Nam kỳ, cộng sản gọi là xứ “hào sảng”, có 1 lịch sử phức tạp. Đây là đất tổ của tụi mọi Mã, sử Tàu gọi là Phù Nam. Sau đó thì mọi Khmer đến. Tiếp sau thì Tàu khựa Hoa Nam và người Việt chúng ta cùng đến khai khẩn. Các sắc dân này giao cấu với nhau, tạo ra 1 giống người lai gọi là ” đồng bào Nam bộ thân yêu”. Cơ bản là thế nhưng không hẳn là thế, vì các loại Mọi khác như Mạ, Châu Ro, Stiêng cũng dần dần hoà tan và chuyển hoá ADN của họ vào dân Nam bộ. Vì thế mà người Nam bộ chúng ta có ngoại hình, tâm lý khác hẳn với phần còn lại của đất nước. Tính cách Nam bộ thì có nhiều mặt tốt như hào sảng ( chả hiểu là gì?), phóng khoáng ( làm nhiêu, ăn nhiêu) nhưng cũng có mặt xấu như không ” yêu tổ quốc, yêu đồng bào”, không “đậm đà bản sắc dân tộc”. Người dân thì thích tự do, không muốn bị ràng buộc, suy nghĩ ngắn hạn, dễ nổi nóng nhưng mau nguội. Nam bộ hiếm nhân tài, ít con gái đẹp và cảnh đẹp, vì thế mà các nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ Nam bộ khó có cảm xúc để mà sáng tác. Cũng vì thế mà nơi đây thua sút các vùng khác về văn hoá. Đổi lại, Nam bộ là nơi đáng sống, thời tiết hiền hoà, mức sống luôn cao nhất nước.

DISQUS: