Thảm trạng của Nam Kỳ – Bắc Kỳ ban phát

Sự trả thù ngọt ngào của Bắc Kỳ và tổ tiên của người Bắc Kỳ
Tổ tiên nào? Ai là tổ tiên?
Mối tương quan giữa người cộng sản và dân thường ở hai miền Nam Bắc

Truyền thông và giáo dục ở Việt Nam được quản lý bởi Bộ Thông Tin Truyền Thông và Bộ Giáo Dục – Đào Tạo (BGD-ĐT), với nhân sự, cán bộ chủ chốt đa số là người Bắc Kỳ. Trong đó ắt hẳn nhiều người biết Bộ trưởng BGD-ĐT là ông Phùng Xuân Nhạ là người Hà Nội biết nói ngọng.

Sau khi “thống nhất đất nước” vào năm 1976, xoá bỏ luôn lá cờ nửa xanh nửa đỏ của “con rối” mặt trận miền Nam, người Bắc Kỳ bắt đầu công cuộc cải cách giáo dục và truyền thông để dần dần đồng hoá người Nam. Ban đầu là đưa các cán bộ nói tiếng Bắc vào các cơ quan báo chí, phát thanh, truyền hình để cho người Nam “quen” với giọng “Bắc cách mạng” hơn dù thực tế trước đó, sự thống trị của người Bắc trong lĩnh vực truyền thông đã có từ thời đệ nhất và đệ nhị cộng hoà bởi cuộc di cư 1954. Có thể nói rằng quyết định của Mỹ trong việc đem đồng bào miền Bắc di cư vào Nam chỉ để “cân bằng dân số hai miền cho cuộc tổng tuyển cử” đã tạo tiền đề cho việc xoá bỏ bản sắc văn hoá bản địa Nam Kỳ mà tập đoàn cộng sản Bắc Kỳ đang ra sức thực hiện suốt mấy chục năm nay.

Các đời vua Nguyễn hay cả Pháp chưa bao giờ dám nghĩ tới chuyện đem một triệu người Nam di cư ra Bắc (hoặc ngược lại). Ngay cả vùng đất Tây Nguyên cho tới trước khi bác sĩ Yersin tìm ra Đà Lạt, dù đã được nhập vào bản đồ Đại Nam thì người Mạ, Stiêng, K’ho vẫn có các vương quốc riêng chứ không hề có quan lại người Việt lên cai trị. Mọi cuộc di dân lớn đều mang lại những hệ luỵ dai dẳng, càng cố che đậy càng là nảy sinh những mâu thuẫn âm ỉ chực chờ bùng nổ.

Sự áp đảo về mặt quyền lực của tống thống Ngô Đình Diệm là một giá đỡ vững chắc cho cộng đồng Bắc di cư, sử gia Tạ Chí Đại Trường đã gọi họ là đám “kiêu dân”. Thái độ khinh thị các giáo phái bản địa như Cao Đài, Hoà Hảo (vốn có các tín đồ là những người ủng hộ vua Bảo Đại và nhà Nguyễn)  đã tạo nên mâu thuẫn đầu tiên trong nội tại nền cộng hoà đệ nhứt. Người Bắc 54 mang theo niềm kiêu hãnh về ngàn năm văn vật đất kinh kỳ, coi những người “đồng bào” trong Nam là đám cùng đinh thất học võ biền. Những từ ngữ miền Nam như “kinh, bịnh…” đã được cải biến thành “kênh, bệnh…” bởi thành phần trí thức Bắc 54.

Sau 1975 thì lấn át này còn khủng khiếp hơn với chính sách di dân Bắc CS ồ ạt vào các vùng quê lẫn đô thị lớn ở miền Nam. Một mặt là để cai trị, mặt khác là gầy dựng mạng lưới gián điệp cho hệ thống đầu não trung ương ở Hà Nội. Người Bắc Kỳ cộng sản coi phương Nam là nơi để lợi dụng, bòn rút, bôi xấu bằng mọi thủ đoạn đê tiện nhất, trong đó giáo dục và truyền thông là hai phương tiện hữu hiệu để đồng hoá toàn bộ người Nam thành người Bắc.

Với chủ trương của Lê Duẩn, đồng bào gốc Hoa trong miền Nam tuy có công tham gia cách mạng để lật đổ chế độ VNCH, sau này do có mâu thuẫn với Tàu cộng nên đã bị chính CS Bắc Kỳ hắt hủi, ép phải trở về Trung Quốc. Các địa danh phiên âm từ Hán Việt cũ thời VNCH bị xem là “thân Tàu”, bị thay thế vội vã bởi cách phiên âm đọc theo giọng Bắc, ví dụ “Nữu Ước” bị đổi thành “Niu-Oóc, “Hoa Thịnh Đốn” thành “Oa-sinh-tơn”, “Úc Đại Lợi” thành “Ô-xtrây-lia”…

Cộng đồng người Hoa và Miên (Khmer) đã sanh sống hoà bình với người Nam từ mấy trăm năm nay, bỗng chốc bị biến thành “dân tộc thiểu số”, trong khi người Nam thì bị gộp thành “người Kinh” với Bắc Kỳ, người Cà Mau bị đánh đồng với người Lạng Sơn (!).

Xác người nằm trôi sông trôi trên ruộng đồng bởi sự tàn sat của quân đội Bắc Việt. Ảnh: Google Images

Xác người nằm trôi sông trôi trên ruộng đồng bởi sự tàn sát của quân đội Bắc Việt. Ảnh: Google Images

Các cơ sở làm ăn của người Nam bị quy là “tư sản mại bản”, “tàn dư Mỹ nguỵ” và bị tịch thu hết, nhiều gia đình người Nam phải bỏ nhà cửa để vượt biển tìm tự do, gần phân nửa bỏ mạng giữa đại dương, số còn lại may mắn lắm mới tìm được bến bờ tươi đẹp bên kia Thái Bình Dương. Còn nhà cửa của họ ở Sài Gòn thì sao? Nằm trong tay các cán bộ Bắc Kỳ từ Q1, Q3, Tân Bình, cây Da Sà cho đến Phú Nhuận, Bình Thạnh, Gò Vấp.

Giáo dục miền Nam, từ chỗ đề cao thực học, thực hành của chế độ VNCH, bị cải cách theo hướng học gạo, mọt sách, giáo điều thâm căn cố đế của dân Bắc Hà ngày xưa. Giáo trình quá nặng đã vậy còn không hoàn toàn miễn phí khiến cho nhiều học sinh Nam Kỳ phải bỏ dở giữa chừng, một phần vì không có tiền học, một phần vì thấy không phù hợp, quá xa vời với nhu cầu thực tế. Giáo dục do Bắc Kỳ cai trị đã gieo vào đầu người từ Nam chí Bắc rằng làm ruộng là nghèo hèn, tất cả mọi người đều phải đi học cao để ra làm trí thức này trí thức nọ.

Bắc Kỳ không hiểu được rằng mỗi con người sinh ra đều khác nhau, có người chỉ phù hợp làm ruộng, hãy tạo điều kiện cho họ làm ruộng và làm giàu từ mảnh ruộng của mình. Nông nghiệp Nam Kỳ hiện tại đang bị kiềm kẹp vì không được tự do làm điều mình muốn, phải trồng lúa dư ra cho Bắc Kỳ ăn, số khác xuất khẩu sang châu Phi để các cán bộ Bắc Kỳ được tiền đút túi riêng. Dễ hiểu vì sao điểm thi đại học ở ngoài Bắc, Trung luôn cao hơn trong Nam, vì nền giáo dục này được “design” để phù hợp với dân Bắc hơn là dân Nam.

Các tác phẩm văn học trong sách giáo khoa cũng ưu tiên đề tài ca ngợi cách mạng, văn hoá, lịch sử Bắc Kỳ, những thể loại như “Vợ Chồng A Phủ” liệu có phủ hợp với người miền Nam?

Thông qua giáo dục và truyền thông, các nhà lãnh đạo Bắc Kỳ truyền bá từ ngữ mới, xoá bỏ từ ngữ cũ của người Nam, họ mặc nhiên coi tiếng Bắc Kỳ của họ là chuẩn của người trí thức, các từ ngữ địa phương khác đều là nhà quê, ngọng (cho dù người Trung và người Nam không nói sai l với n).

Giọng Hà Nội ngang nhiên chiếm lĩnh đài VTV (hồi nhỏ tôi gọi đài VTV là đài “Hà Nội” vì không hề nghe thấy giọng Nam, mãi sau này mới có trung tâm THVN tại SG là kênh VTV9). Thành phần trí thức trẻ ăn học dưới nền giáo dục sau 1975 và sau này tiếp xúc với mạng xã hội đa phần đã coi từ ngữ riêng của miền Nam là lạc hậu, nhà quê, từ vựng bucky mới là hợp thời, trí thức, cần phải “gò” theo để chứng tỏ mình là có học.

Trong khi đó, những người trung niên từng học tiểu học trở lên dưới chế độ VNCH ở miền Nam hay những người sau này ít có điều kiện tiếp xúc với công nghệ thông tin thì họ vẫn giữ được cốt cách, giọng nói, từ ngữ chân phương đúng kiểu Nam Kỳ.

Thông qua bộ máy tuyên truyền, người miền Bắc trở nên tự tin hơn khi họ được coi là những người “chiến thắng”, những người Việt “thuần chủng” đã có công “giải phóng miền Nam”. Đó là một phép thắng lợi tinh thần khi cả hệ sinh thái trên đất nước Việt Nam này từ sau 1976 tạo điều kiện để họ thành công hết sức có thể và trở thành những con đực, con cái ưu tú. Trên báo chí, đàn ông miền Nam được mô tả là làm biếng, nhậu nhẹt, đánh vợ, gay, ngọng, con gái miền Nam bị định kiến là đĩ điếm, lẳng lơ cho dù khu Trung Sơn bây giờ toàn Bắc Kỳ làm gái. Đàn ông Bắc Kỳ được khen là giỏi kiếm tiền, mạnh mẽ, đàn bà Bắc Kỳ thương chồng thương con, chịu khó v.v… Cái gì lặp đi lặp lại nhiều lần, dù thực tế không đúng, cũng sẽ khiến người ta tin rằng đó là sự thật, quả thật nhiều người cũng tin rằng người Bắc Kỳ là chủng tộc thượng đẳng, trong khi người Nam trở nên kém tự tin, yếm thế vì “không được thành công trong xã hội như người Bắc”.

Các fanpage cổ suý cho lối sống hưởng thụ, ngồi lê đôi mách, hóng chuyện, cười cợt giết thời gian, sáng chế ra những câu cửa miệng thô tục, vô thưởng vô phạt được điều hành bởi các bạn trẻ Bắc Kỳ cũng góp phần làm đồng hoá thế hệ trẻ Nam Kỳ. Nhiều bạn trẻ Nam Kỳ đã tự biến bản thân thành Bắc Kỳ qua những câu comment mà có chứa các từ đại loại như “bác, vãi, cho em xin, vâng ạ, ạ, cơ mà, thế, đấy, vớ vẩn…”

Nhiều cô gái Nam Kỳ cũng lấy chồng Bắc, đó là điều dễ hiểu. Khi mà một môi trường đã được thiết kế để đàn ông phía ngoài Luỹ Thầy  trở thành những con đực ưu tú (giàu có hơn, tự tin hơn), thì chuyện con gái Nam lấy chồng người xứ đó là chuyện hiển nhiên, nếu gia đình không ý thức được rằng nếu mình không có con trai, có rể Bắc là coi như mất đất.

Một miền Nam từng phát triển phồn thịnh mọi mặt từ kinh tế, văn hoá, xã hội, tinh thần, giờ đây đã và đang ngày một xói mòn trước sự thống trị của người Bắc Kỳ. Họ đã khiến nhiều người Nam quên mất sự tự hào và niềm kiêu hãnh đối với các giá trị miền Nam đã dựng nên, mà trước nay đã chưa từng có trên đất này.

Những tôn giáo đại diện cho khí chất người phương Nam như Phật Giáo Hoà Hảo, Cao Đài, dù được cho phép hoạt động, nhưng trên thực tế bị đàn áp và theo dõi rất khốc liệt. (Về vấn đề này, người bake cộng sản cần cảm ơn tổng thống Ngô Đình Diệm đã giải giáp vũ khí của Cao Đài và Hoà Hảo hồi 1955).

Nói về chuyện chống cộng, có người Bắc chê dân Nam hèn nhát chỉ dám lên mạng chửi, biết blog này nọ trong khi thành phần dân Bắc “phản tỉnh” thì thành lập tổ chức, kêu gào, biểu tình đấu tranh rất dữ, rất anh hùng. Thử hỏi rằng người Nam đã bị ai đó tước đoạt hết tài sản, chà đạp về mặt xã hội, dìm chết về mặt tương lai qua lý lịch, hộ khẩu, bóc lột kinh tế, đẩy người ta ra mép biển, nô dịch cho tới tận bây giờ, ai đó đã dùng một chân đạp lên lưng người Nam và bây giờ còn hỏi rằng: “địt con mẹ sao chúng mày phản kháng yếu thế?”

Tóm lại, người Bắc Kỳ thực hiện chính sách đồng hoá hệt như cách Tàu cộng đồng hoá Mãn Thanh, Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng. Nếu bạn là người Nam, hãy tỉnh táo lại trước khi quá muộn, đồng hoá mềm nó nguy hiểm hơn Hitler giết trực tiếp người Do Thái bằng vũ khí hoá học. Tôn giáo và sắc tộc luôn là vấn đề mấu chốt ở mọi quốc gia từng xảy ra chiến tranh loạn lạc, Việt Nam không ngoại lệ, cho dù bạn đang thấy xứ sở mình sống vẫn còn an toàn.

Hãy bình tĩnh và nhìn kĩ lại những đổi thay xung quanh mình chỉ trong 20 năm qua, để biết được bạn đã từ chủ trở thành người khách trên chính quê hương mình…

COMMENTS

WORDPRESS: 33
  • comment-avatar
    Lê hoài giang 2 years ago

    Nước Việt Nam là một dân tộc Việt Nam Là một sông có thể cạn núi có thể mòn song chân lý đó không bao giờ thay đổi.Những ai nhận mình là người Nam kỳ, Bắc kỳ … là bọn đến giờ vẫn còn bị thực dân cũ (Phú lãng Sa) đô hộ đầu óc u tỳ quốc bọn dở người. Chuyện đồng hóa là tất yếu khách quan của văn minh,dân tộc, cái hay sẽ phát huy còn cái không hay sẽ bị quên. một ngày nào đó cả nước ta chỉ nói đúng ngôn ngữ chuẩn của mình.

    • comment-avatar

      Đúng rồi, đến lúc đó không còn Nam kỳ-Bắc kỳ nữa, vì Nam kỳ đã độc lập và đổi tên nước.

  • comment-avatar

    Tui tự hào mình là người Miền Nam.

    • comment-avatar

      Có gì mà tự hào cha nội? Yếu đuối thì có.

  • comment-avatar

    […] kiến sự đồng hoá khốc liệt của bake đối với người Nam Kỳ, tôi có liên tưởng đến hành động tương tự mà ông tổ của bake đang áp […]

  • comment-avatar

    Người Nam rất kỳ thị người Bắc, còn người Bắc ít quan tâm đến chuyện này. Nếu lý giải, do người Bắc thuộc về bên thắng cuộc nên không thèm để tâm, theo tôi là không chính xác, vì bên thắng cuộc còn bao gồm cả nhũng người cộng sản miền Nam, mà những người này cũng kéo bè kết nhóm theo vùng miền.
    Nguyên nhân quan trọng nhất theo tôi, đó là gốc rễ văn hóa và lịch sử. Người Bắc hàng ngàn năm qua phải đánh nhau với nước ngoài, mọi lòng căm thù đã giành hết cho các nước lớn. Họ cho miền Nam là Ngụy, tức chỉ là tay chân chứ không phải kẻ cầm đầu nên không thù ghét.
    Người miền Nam do xuất phát không thuần người Việt, là một hỗn hợp đa chủng đa văn hóa, nói tiếng Việt nhưng không có ý thức dân tộc Việt, từ ngoại hình cho đến tâm lý khác hẳn người miền Bắc. Nên, khác thì ghét thôi!

  • comment-avatar

    Người Nam rất kỳ thị người Bắc, còn người Bắc ít quan tâm đến chuyện này. Nếu lý giải, do người Bắc thuộc về bên thắng cuộc nên không thèm để tâm, theo tôi là không chính xác, vì bên thắng cuộc còn bao gồm cả nhuững người cộng sản miền Nam, mà những người này cũng bè nhóm theo vùng miền.
    Nguyên nhân quan trọng nhất theo tôi, đó là gốc rễ văn hóa và lịch sử. Người Bắc hàng ngàn năm qua phải đánh nhau với nước ngoài, mọi lòng căm thù đã giành hết cho các nước lớn. Họ cho miền Nam là Ngụy, tức chỉ là tay chân chứ không phải kẻ cầm đầu nên không thù ghét.
    Người miền Nam do xuất phát không thuần người Việt, là một hỗn hợp đa chủng đa văn hóa, nói tiếng Việt nhưng không có ý thức dân tộc Việt, từ ngoại hình cho đến tâm lý khác hẳn người miền Bắc. Nên, khác thì ghét thôi!

  • comment-avatar
    Rubi16 8 months ago

    Bài viết quá hay phản ánh đúng sự thật, nhưng tiếc thay sự thật thì luôn bị ép phải nằm trong tối còn sự giả tạo thì được cho nằm ngoài sáng.

    • comment-avatar
      Phong Phuong Hoai 7 months ago

      Người Nam cũng không nên tiếc nuối, vì mảnh đất Nam kỳ cũng chẳng phải của họ. Dù cho tổ tiên của một người miền Nam là Minh Hương, Chăm Pa hay Khmer thì cũng là kẻ đến sau. Chủ nhân xa xưa của vùng đất này là người Phù Nam. Vậy mà người Phù Nam giờ đâu còn ai. Ai đã tiêu diệt người Phù Nam? Tổ tiên của người Nam chứ ai! Của thiên rồi phải trả địa. Đồng bằng SCL sắp chìm rồi. Ác giả ác báo. Người Nam nên chấp nhận để Bắc kỳ lãnh đạo. Dù sao thì người Bắc vẫn xem người Nam là cùng dân tộc, rồi họ sẽ cưu mang người Nam.

  • comment-avatar
    bac ky ngo 6 months ago

    Người Pháp lấy giọng Paris làm chuẩn, người Tàu lấy Bắc Kinh, tương tự Anh, Nga… cũng vậy. Miền Nam muốn lấy giọng Sài Gòn làm chuẩn thì hãy đòi làm thủ đô đi đã. Mà giọng Sài Gòn là giọng nào? Dân Tân Bình nói khác dân Quận 8. Dân Bình Chánh nói khác Thủ Thiêm. Dân quận 5, quận 6 nói lơ lớ tiếng Tàu. Dân khu Tây và khu Nam thì nói tiếng quê mùa giống miền Tây. Dân khu Bắc thì nói lai tiếng Bắc kỳ. Dân Bảy Hiền thì lai tiếng Quảng Nôm. Dân quận I thì đéo phải dân gốc, nói tiếng chẳng có nét riêng. Vậy giọng Sài Gòn là giọng nào? Thôi thì lấy dân Ba Tàu Chợ Lớn làm giọng chuẩn cho rồi.

  • comment-avatar
    bac ky ngo 4 months ago

    Ta hãy mơ mộng tý,giả sử miền Nam độc lập thì nên đặt thủ đô ở đâu? Đặt ở Sài Gòn ư? Sài Gòn có gần 1 triệu người gốc Hoa, là đội quân thứ 5 của Bắc Kinh, rất nguy hiểm. Đặt ở Cần Thơ cũng không nên, vì ĐBSCL sẽ mất sau 30 năm. Chuyển lên vùng đất cao Tây Ninh, Bình Phước thì tụi Miên Mọi uy hiếp. Chỉ còn Đồng Nai hay Vũng Tàu thôi. Vũng Tàu là thành phố Bắc kỳ nên không chọn. Nếu ở Đồng Nai thì Long Thành là hay nhất. Long Thành, cái tên gọi có ý nghĩa hơn những cái tên gọi vô nghĩa như Cần Thơ, Sài Gòn. Long Thành- đối trọng với Thăng Long, lại ở vùng đất cao, cách xa biên giới. OK.

  • comment-avatar

    Cho đến lúc này thì phải thẳng thắn thừa nhận là người miền Nam chưa sẵn sàng cho việc ly khai khỏi Việt Nam. Ly khai bằng bạo lực thì phải có nước ngoài giúp sức. Hoa Kỳ hay châu Âu sẽ không ủng hộ, vì họ mong có một VN mạnh để đối trọng với Bắc Kinh. Ly khai bằng con đường hòa bình thì không thể. Miền Nam chỉ còn cách là đi tìm đồng minh mới, mạnh mẽ, có tham vọng. Kẻ đó là Trung Quốc. Nghe thật buồn cười nhưng không phải không có lý khi đã có láng giềng Campuchia đang làm vậy. Nếu miền Nam xin gia nhập Trung Quốc thì sẽ cứu được Tây Nam bộ. Cũng không sợ miền Bắc xâm lược, không sợ mất Trường Sa vì chúng ta với Trung Quốc là một.

    • comment-avatar
      Huynh Van Toan 1 month ago

      Thằng khốn nạn chó đẻ này từ đâu ra vậy

  • comment-avatar

    Cho đến lúc này thì phải thẳng thắn thừa nhận là người miền Nam chưa sẵn sàng cho việc ly khai khỏi Việt Nam. Ly khai bằng bạo lực thì phải có nước ngoài giúp sức. Hoa Kỳ hay châu Âu sẽ không ủng hộ, vì họ mong có một VN mạnh để đối trọng với Bắc Kinh. Ly khai bằng con đường hòa bình thì không thể. Miền Nam chỉ còn cách là đi tìm đồng minh mới, mạnh mẽ, có tham vọng. Kẻ đó là Trung Quốc. Nghe thật buồn cười nhưng không phải không có lý khi đã có láng giềng Campuchia đang làm vậy. Nếu miền Nam xin gia nhập Trung Quốc thì sẽ cứu được Tây Nam bộ. Cũng không sợ miền Bắc xâm lược, không sợ mất Trường Sa vì chúng ta với Trung Quốc là một.

  • comment-avatar

    Nam Kỳ sau khi độc lập thì lấy tên nước là Phù Nam, đuổi hết dân Bắc Kỳ về nước. Dân Trung Kỳ thì cho ở lại làm mướn, cấm kinh doanh. Xây 1 bức tường biên giới ngăn cách với Trung Kỳ để ngăn dân nhập cư. Trả mẹ 13 tỉnh miền Tây cho Campuchia để đổi lấy hòa bình, khỏi phải lo chuyện nước biển dâng sau này. Lãnh thổ Phù Nam Quốc tương lai chỉ còn lại Hòn Ngọc Viễn Đông và vùng đất cao Đông Nam bộ. Cái khó là giải quyết bọn 3 Tàu Chợ Lớn đây. Đuổi chúng đi thì Trung Quốc nó đánh chết.

  • comment-avatar
    Nam ky quoc 3 months ago

    Nếu không có sự đồng hóa của Pake thì dân Nam Kỳ chúng ta đang nói tiếng Khmer pha tiếng Triều Châu, chữ viết giun dế hoặc xổ ngang dọc như que củi. Còn Sài Gòn thì vẫn tên gọi là Prey Konor.

  • comment-avatar
    bac ky ngo 3 months ago

    Chữ quốc ngữ Tây có ở miền Trung trước chứ, nhưng dân không được dạy, chỉ dùng trong giới tu sĩ công giáo. Còn Quốc ngữ lúc đó là chữ Hán. Chữ Nôm cũng được gọi là quốc ngữ từ thời Trần.

    • comment-avatar

      Các nhà bác học Trương Vĩnh Ký, Huỳnh Tịnh Của là người có công truyền bá và phổ biến chữ Quốc ngữ ra đại chúng ở Nam Kỳ trước tiên. Gia Định báo thành lập năm 1865, cụ Petrus Ký đã dịch nhiều tác phẩm văn học truyền thống của Đại Nam ra chữ Quốc ngữ. Tới đầu thế kỷ 20 thì chữ Quốc ngữ đã rất phổ biến và hoàn chỉnh ở Nam Kỳ rồi.

  • comment-avatar
    bac ky ngo 3 months ago

    Vậy thì công lao sử dụng chữ Quốc ngữ Tây thuộc về 2 ông Của, Ký chứ không phải 2 ông cố đạo Tây mũi lõ tên gì đó.

  • comment-avatar

    Báo phản động à? Thời đại nào rồi mà còn thốt ra mấy lời như vậy, văn học trong sách giáo khoa là văn học cách mạng, thằng viết bài có tư cách gì mà nói xiên đi , tất cả chỉ là nguỵ biện cho 1 hình thức vô học

  • comment-avatar
    bac ky ngo 2 months ago

    Gần đây dư luận Việt Nam đòi đặt tên đường cho 2 ông cố đạo Tây, bậy hết sức! 2 ông đó đâu phải làm ra chữ quốc ngữ, cũng đâu phải 2 ông truyền chữ đó cho dân? Chẳng qua 2 ông chỉ là người sử dụng chữ đó cho công việc của mấy ổng, cũng như chúng ta ngày nay thôi.

  • comment-avatar

    Ở miền Nam Việt Nam, vấn đề Bắc Nam luôn được xới đi xới lại trên các trang mạng xã hội. Để câu view, báo chí chính thống cũng không chịu ngoài cuộc. 2 tờ báo lớn là Tuổi Trẻ và Thanh Niên cũng rất thích đề tài này.

  • comment-avatar
    Alibaba 1 week ago

    Có 1 điều lạ là bất kỳ người Bắc nào, dù là yêu hay ghét, vui hay giận, đều không gọi người Nam là Nam kỳ, dù có đôi lúc khi vui, họ tự nhận mình là “dân Bắc kỳ mình”. Lý giải hiện tượng này, thứ nhất là do cộng sản luôn dạy dân miền Bắc rằng Nam Bắc là một nhà, đồng bào miền Nam là ruột thịt.

    Nhưng luận điệu cọng sản chỉ bịp được những người nhà quê, không vô Nam bao giờ. Còn đói với dân Bắc từng tiếp xúc với người Nam thì: bình thường thì gọi là “dân miền Nam”, khi vui thì gọi là “đồng bào Nam bộ”, khi bị chọc giận thì gọi là “dân miền đù”, khi bị gọi là “chó” thì gọi lại là “mọi Miên”.

  • comment-avatar
    Alibaba 1 week ago

    Dân miền Nam thì thích gọi người Bắc là Bắc kỳ, vì họ biết người Bắc không thích thế. Nói nhiều thành quen mồm. Ngay cả khi một cô gái Nam yêu 1 chàng trai Bắc, vẫn thường lỡ miệng nói 2 chữ Bắc kỳ: ” Ba má anh ở ngoài Bắc kỳ có được khỏe không?”
    Người Nam dùng 2 chữ “Bắc kỳ” để nói chuyện khi họ tỏ ý xem thường, không hài lòng hoặc chuẩn bị gây hấn. Đối tượng thường là những người Bắc hiền lành hoặc thân thế cô. Khi gặp đám anh chị xã hội phía Bắc dạt vào thì không ai dám gọi thế. Từ “Bắc kỳ” của người Nam trên không gian mạng còn thêm chữ “chó”. Dón,Ba Ke Paker cũng hay được dùng.

  • comment-avatar
    Alibaba 1 week ago

    Dân miền Trung quê tôi cũng gọi người miền Bắc là Bắc kỳ, tuy không thường xuyên như người Nam bộ. Dân các tỉnh Bắc Trung bộ thì bị gọi là dân Huế. Huế thơ mộng vậy, nhưng từ “dân Huế” lại mang hàm ý xấu. Đối với dân Nam bộ thì họ xem thường người miền Tây ra mặt:” cái xứ bán con”. Chỉ có Sài Gòn, Vũng Tàu, Đồng Nai, Bình Dương tức là miền Nam đáng ngưỡng mộ. Còn cái miền Tây, phần còn lại của miền Nam, chỉ đơn giản là miền Tây . Họ không bao giờ gọi mình là Trung kỳ. Họ tự nhận mình là người miền Nam. Chỉ khi vô Sài Gòn thì họ mới vỡ lẽ ra là mình đéo phải người miền Nam, vì không được Sài Gòn công nhận.

  • comment-avatar
    Alibaba 1 week ago

    Dân Bắc Trung bộ, khi ra Bắc thì nhận mình là người Trung, khi vào Nam thì nhận mình là người Bắc. Riêng dân xứ Huế thì luôn nhận mình là người Trung, dù người Nam luôn xếp họ vào “giỏ” Bắc kỳ. Huế từng là thủ đô của Đàng Trong, vậy mà người miền Nam không bao giờ tôn trọng Huế. Thậm chí người miền Nam xưa còn gọi tất cả những người phía Bắc là “tụi Huế”, “tụi Duôn”, ” tụi Kinh”.

  • comment-avatar
    Alibaba 5 days ago

    Trái với tâm lý ghét Huế của người Nam Trung bộ, tôi lại thực sự mến xứ này. Con gái Huế rất đẹp, sánh ngang với Hà Nội. Tôi chỉ ngại đàn ông Huế thôi.

  • comment-avatar
    Alibaba 4 days ago

    Theo tôi nghĩ Nam kỳ cũng không cần phải tiếc nuối nhiều về sự mất mát về lãnh thổ, văn hóa, quyền lực như bài viết trình bày.
    Lãnh thổ Nam kỳ, nếu như không có sự xâm lăng của Bắc Việt thì cũng hiến cho biển cả. Đằng nào cũng mất thôi.
    Văn hóa Nam kỳ mới hình thành nên chưa giàu có, phong phú, chưa đáng để bảo tồn và cũng không đủ mạnh để chống lại bất kỳ nền văn hóa ngoại lai nào. Về quyền lực, quyền lực được xây dựng trên sức mạnh. Người Nam kỳ chưa bao giờ có quyền lực trên chính mảnh đất của mình cũng vì sức mạng tinh thần và thể chất của chúng ta yếu. Chưa có thì không sợ mất.